Bài thơ: Phiến Ngọc Đài Xuân

25/04/2026

PHIẾN NGỌC ĐÀI XUÂN

Con về đây với Mẹ
Giữa tiết trời chừng thu
Xa xa ngôi Tháp Cổ
Bàng bạc lối sương mù
Hàng cây cao gió hát
Biêng biếc tàn lá xanh
Chim rừng xây tổ ấm
Trên những cành mong manh

Đây quảng trường Mân Côi
Chân bước chợt bồi hồi
Con miên man tưởng nhớ
Bao ngày tháng xa xôi
Ôi! Phiến ngọc đài xuân
Như kết tụ hương ngần
Nâng gót sen Trinh Nữ
Giữa lớp lớp mây tầng

Hoa rơi đầy tượng đá
Cây cùng lá xôn xao
Nghe tiếng Mẹ ngọt ngào
Dặt dìu theo sóng gió
Cây Đa già vẫn đó
Chứng tích của thời gian
Giữa đổ nát, muộn màng
Giữa ly tang, dâu bể…

Thơm ngát trên Linh Đài
Dáng Mẹ đứng khoan thai
Tay ẵm bồng Con Chúa
Sáng láng tợ trời mai
Mẹ nhìn hết nhân gian
Với ánh mắt dịu dàng
Mẫu Tâm Người trải rộng
Qua bốn cõi mênh mang

Chúa Giêsu mỉm cười
Như ánh nắng xuân tươi
Bàn tay tràn ân sủng
Lai láng khắp ngàn nơi
Con quỳ góc bàn thờ
Như một đứa trẻ thơ
Đã bao lần ngã té…
Lắm bận quá ngu ngơ!

Con biết Mẹ vẫn chờ
Dù ngày mai giông bão
Dù nhân trần điên đảo
Dù thế sự ngả nghiêng
Vẫn dào dạt ơn thiêng
Trên đời con nhỏ bé
Xin cho hồn lặng lẽ
Giây phút này bình yên.

Vân Du
Trích tập thơ Dưới bóng đa xưa – Mẹ ngàn hoa