Thứ Ba Tuần 3 Phục Sinh – Năm A: No – để còn đói
21/04/2026“Càng có Thiên Chúa, con người càng khao khát Ngài!” – Jonathan Edwards.
“Càng có Thiên Chúa, con người càng khao khát Ngài!” – Jonathan Edwards.
Nơi Đức Kitô, cơn đói đạt đến chiều sâu cuối cùng: Ngài đói Chúa Cha và được no thoả trong Cha; cũng chính vì thế, Ngài mang lấy cơn đói của Cha – đói các linh hồn. “Ngài khao khát!” – Mẹ Têrêxa.
“Đức tin là một ngọn lửa phải luôn được nhen lại!” – Bênêđictô XVI.
Không phải vì chúng ta giữ được mình, nhưng vì có một tương quan giữ chúng ta lại; để giữa những ‘biển trong đêm’, chúng ta không còn bị cuốn đi, nhưng dần nhận ra một sự hiện diện không hề xa – ‘hoá ra là Ngài’, “đấng gần chúng ta hơn chính chúng ta gần mình!” – Augustinô.
“Có những Kitô hữu chọn một đời sống an toàn, khép kín, thay vì để mình được sai đi!” – Phanxicô.
“Trở thành Kitô hữu không phải là kết quả của một chọn lựa đạo đức hay một ý tưởng cao cả, nhưng là cuộc gặp gỡ với một biến cố, một Con Người!” – Bênêđictô XVI.
“Chúng ta không chỉ là tốt hay xấu; chúng ta vừa bị tổn thương vừa được chúc phúc!” – Henri Nouwen.
Nơi Đức Kitô, “sinh lại” không còn là lời nói, nhưng là một thực tại. Ngài không chỉ nói về Thần Khí, nhưng trao Thần Khí và chính sự sống của Ngài; không chỉ được giương cao, nhưng đi đến tận cùng của trao hiến trên thập giá.
“Sinh ra bởi ơn trên” không phải là một khởi đầu do con người chủ động, nhưng là một hành vi của Thần Khí.
Nơi Đức Kitô, vết thương không còn là dấu tích của cái chết, nhưng là nơi Ngài tự hiến chính mình; từ cạnh sườn bị đâm thâu, Ngài mở ra một tương quan mới, nơi con người không còn đứng ngoài để nhìn, nhưng được bước vào để sống.