Chúa Nhật 12 Thường Niên Năm A – Đêm Hôm Có Tiếng Nói

21/06/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 10, 26-33.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Ðiều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.

“Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn: Các con hãy sợ Ðấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.

“Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy, là Ðấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy, là Ðấng ngự trên trời”.

“Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày!”.

“Với chúng ta, Thiên Chúa thì thầm trong niềm vui, nói trong lương tâm, nhưng hét lên trong đau khổ!” – C. S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

Có thật Thiên Chúa hét lên trong đau khổ? Lời Chúa hôm nay trả lời: Có! Không chỉ trong đau khổ, nhưng đôi khi Ngài còn cất tiếng giữa cả sự chết chóc. Điều mà Tin Mừng hôm nay gọi là “đêm hôm” – một ‘đêm hôm có tiếng nói’.

Đêm hôm ở đây không chỉ là thời gian, nhưng là một trải nghiệm. Đó là lúc lý trí không còn khả năng giải thích, kinh nghiệm không còn đủ nâng đỡ; và người khác cũng không thể đi thay. Chúng ta không còn nghe được gì ngoài sự im lặng. Thế nhưng, chính ở đó, Thiên Chúa lại lên tiếng. Có những điều chỉ được nghe khi mọi tiếng động khác đã lặng im. “Thinh lặng là ngôn ngữ đầu tiên của Thiên Chúa!” – Gioan Thánh Giá.

Nhưng Thiên Chúa nói gì giữa đêm hôm? Có tới ba lần, Chúa Giêsu lặp lại cùng một lời: “Đừng sợ!”. Trong nguyên ngữ, mē phobeisthe vang lên như một điệp khúc giữa bách hại và sự chết. Dường như Ngài biết rằng tiếng nói lớn nhất của đêm hôm chính là nỗi sợ. Vì thế, điều đầu tiên Chúa Giêsu muốn làm không phải là giải thích mọi sự hay lấy đi khó khăn, nhưng là cất lên giữa đêm hôm một tiếng nói khác: “Đừng sợ!”.

Giữa bóng tối của thử thách, Giêrêmia nghe biết bao người vu cáo mình, “Kìa, lão ‘Tứ phía kinh hoàng!’”. Ông bị theo dõi, rình rập và chờ ngày gục ngã. Nhưng giữa những tiếng nói ấy, ông còn nghe một tiếng nói khác: “Đức Chúa hằng ở bên con như một trang chiến sĩ oai hùng” – bài đọc một. Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca mới có thể cất lên: “Lạy Chúa, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày!”. Hoá ra, đêm hôm không phải là nơi Thiên Chúa im tiếng; đó là nơi tiếng nói của Ngài trở nên quyết định nhất.

Chúng ta có lẽ không sống những ngày đen tối như Giêrêmia. Nhưng ai cũng có những “đêm hôm”: một chẩn đoán bất ngờ, một mất mát không thể bù đắp, một thất bại, một hiểu lầm, một sự im lặng kéo dài của Thiên Chúa. Chính trong những giờ phút ấy, biết bao âm thanh cất lên: sợ hãi, thất vọng, cay đắng và buông xuôi. Vì thế, điều quyết định là chúng ta đang lắng nghe điều gì. Có những lời chỉ muốn đẩy chúng ta vào tuyệt vọng; nhưng cũng có những tiếng gọi âm thầm giữ chúng ta lại bên bờ vực – một ‘đêm hôm có tiếng nói’.

Anh Chị em,

Đức Kitô là Đấng đã đi qua đêm của Vườn Dầu. Ở đó, Ngài nghe biết bao tiếng nói: tiếng sợ hãi, tiếng cô đơn, tiếng của đau khổ và sự chết đang đến gần. Nhưng giữa tất cả những tiếng nói ấy, Ngài vẫn chọn lắng nghe tiếng nói của Cha. Vì thế, từ đêm của Ngài, không còn đêm nào hoàn toàn câm lặng. Ngay trong đêm sâu nhất, vẫn có một tiếng nói không tắt. Và ai biết lắng nghe tiếng nói ấy sẽ không còn sợ hãi. “Không có vực thẳm nào sâu đến mức tình yêu Thiên Chúa không thể chạm tới!” – Corrie ten Boom.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, bước vào những đêm tối đời mình, cho con xác tín rằng Ngài chưa bao giờ im tiếng; để con không còn run sợ vì biết Ngài vẫn ở cùng con!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế