Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 19, 23-30.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy bảo thật các con: Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời. Thầy còn bảo các con rằng: Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời”. Các môn đệ nghe vậy thì bỡ ngỡ quá mà thưa rằng: “Vậy thì ai có thể được cứu độ?” Chúa Giêsu nhìn các ông mà phán rằng: “Ðối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được”. Bấy giờ Phêrô thưa Người rằng: “Này đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng con sẽ được gì?” Chúa Giêsu bảo các ông rằng: “Thầy bảo thật các con: Các con đã theo Thầy, thì trong ngày tái sinh, khi Con Người ngự trên toà vinh hiển, các con cũng sẽ ngồi trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Israel. Và tất cả những ai bỏ nhà cửa, anh chị em, cha mẹ, vợ con, ruộng nương vì danh Thầy, thì sẽ được gấp trăm và được sự sống đời đời. Nhưng có nhiều kẻ trước hết sẽ nên sau hết, và kẻ sau hết sẽ nên trước hết”.

“Thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp”.
“Sự sống được trao; chúng ta làm cho nó sinh lợi bằng cách trao ban!” – Rabindranath Tagore.
Kính thưa Anh Chị em,
Giữ lại, sự sống nhỏ đi; trao ban, sự sống lớn lên. Tin Mừng hôm nay đi xa hơn: những gì trao cho Chúa tưởng như mất đi. Thế mà không – ‘nhưng gấp bội’: sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp.
Cái “gấp bội” bắt đầu từ điều không thể: người thanh niên giàu có vừa bỏ đi, Chúa Giêsu nói đến con lạc đà và lỗ kim. Các môn đệ sửng sốt: “Thế thì ai có thể được cứu?”. Họ hiểu, Chúa Giêsu không chỉ nói về người có của, nhưng đang đánh sập một ảo tưởng: con người có thể tự bảo đảm phần rỗi. Ngài không mở rộng lỗ kim, không thu nhỏ lạc đà; Ngài hướng mắt họ về Thiên Chúa: “Đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được”.
Vậy mà Phêrô đã bỏ lưới, vẫn chưa bỏ sổ cái: “Phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?”. Chúa Giêsu không trách ông; Ngài đưa câu hỏi ấy đến vô cùng. Bản Hy Lạp viết palingenesia – “thời tái sinh”. Phêrô kê ra phần mình đã bỏ; Chúa Giêsu cho một đáp số vượt mọi phép tính: một trời mới đất mới! “Gấp bội” không phải là hoàn vốn, nhưng là bước vào sự sống Thiên Chúa đang mở ra, nơi không điều gì đã trao cho Ngài bị mất đi. “Điều bạn trao đi không hề mất; nó chỉ được gửi đi trước!” – Augustinô.
Bài đọc Cựu Ước chỉ ra một thứ “gấp bội” khác. Nhờ “rất khôn ngoan và có tài buôn bán”, thủ lãnh Tia tích luỹ vàng bạc. Nhưng của cải càng đầy, lòng ông càng cao. Tưởng đã vượt khỏi phận người, ông tự nhận: “Ta là thần!”. Nhưng trước lưỡi gươm của kẻ sát hại, ảo tưởng ấy sụp đổ: ông chỉ là người! Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca đặt mọi quyền lực dưới Đấng đã phán: “Ta cầm quyền sinh tử!”. Con người có thể làm cho của cải sinh lợi gấp bội, nhưng không thể kéo dài đời mình thêm một ngày.
Cũng thế với chúng ta. Đôi lúc, trao cho ai một giờ, rồi chờ một lời cảm ơn; dâng cho Chúa một điều, rồi đợi Ngài bù nhiều hơn. Chúng ta đếm điều đã trao; Chúa nhìn những gì từ đó có thể sinh ra. Điều trao đi rời tầm tay chúng ta để bước vào sự phong nhiêu của Ngài: một hy sinh âm thầm có thể giữ ấm cả một gia đình; một đời tận hiến có thể làm chín vàng những cánh đồng mãi ngoài tầm mắt. “Ý nghĩa đích thực của cuộc sống là trồng những cây mà dưới bóng chúng, bạn không mong mình sẽ được ngồi!” – Nelson Henderson.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, cái ‘gấp bội’ của Thiên Chúa mang hình thập giá. Ở đó, Ngài mất hết – áo xống, danh dự, cả hơi thở – nhưng vẫn trao mình vào tay Cha. Cha đã làm cho Ngài trỗi dậy trong một sự sống không còn chết nữa. Một tạo thành mới bừng lên từ ngôi mộ trống. Thập giá tưởng đã mất sạch. Thế mà không – ‘nhưng gấp bội’: Phục Sinh thực hiện điều loài người không thể; một Người Con trao mình, một nhân loại được đưa về nhà Cha.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con dám trao mà không tính toán; dám mất mà không sợ hãi; và tin rằng trong tay Chúa, mọi hy sinh sẽ sinh trái ‘gấp bội!’”, Amen.
Lm. Minh Anh TGP. Huế