Thứ Bảy Tuần 10 Thường Niên Năm A – Kính Trái Tim Vô Nhiễm Đồng Trinh Đức Maria – Lần Dò Mầu Nhiệm

13/06/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca 2, 41-52.

Hằng năm cha mẹ Chúa Giêsu có thói quen lên Giêrusalem để mừng lễ Vượt Qua. Lúc bấy giờ Chúa Giêsu lên mười hai tuổi, cha mẹ Người đã lên Giêrusalem, theo tục lệ mừng ngày lễ Vượt Qua. Và khi những ngày lễ đã hoàn tất, hai ông bà ra về, trẻ Giêsu đã ở lại Giêrusalem mà cha mẹ Người không hay biết. Tưởng rằng Người ở trong nhóm các khách đồng hành, hai ông bà đi được một ngày đàng mới tìm kiếm Người trong nhóm bà con và những kẻ quen biết. Nhưng không gặp thấy Người, nên hai ông bà trở lại Giêrsalem để tìm Người.

Sau ba ngày, hai ông bà gặp thấy Người trong đền thờ đang ngồi giữa các thầy tiến sĩ, nghe và hỏi các ông. Tất cả những ai nghe Người nói, đều ngạc nhiên trước sự hiểu biết và những câu Người đáp lại. Nhìn thấy Người, hai ông bà đã ngạc nhiên, và mẹ Người bảo Người rằng: “Con ơi, sao Con làm cho chúng ta như thế? Kìa cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con”.

Người thưa với hai ông bà rằng: “Mà tại sao cha mẹ tìm con? Cha mẹ không biết rằng con phải lo công việc của Cha con ư?” Nhưng hai ông bà không hiểu lời Người nói. Bấy giờ Người theo hai ông bà trở về Nadarét, và Người vâng phục hai ông bà. Maria mẹ Người ghi nhớ tất cả những việc đó trong lòng.

Còn Chúa Giêsu thì tiến tới trong sự khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng trước mặt Thiên Chúa và người ta.

“Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng!”.

“Trước một bộ óc vĩ đại, tôi cúi đầu; trước một trái tim vĩ đại, tôi quỳ gối!” – Johann Wolfgang von Goethe.

Kính thưa Anh Chị em,

Trọng kính Trái Tim Chúa Giêsu, Hội Thánh quỳ gối; kính nhớ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ, Giáo Hội cúi đầu. Trái Tim Chúa Con bày tỏ tình yêu Thiên Chúa dành cho con người; Trái Tim Mẹ Chúa tỏ bày tình yêu con người dành cho Thiên Chúa. Và trong chính tình yêu ấy, Mẹ lặng lẽ ‘lần dò mầu nhiệm’.

Trước kế hoạch diệu dụng của Thiên Chúa, Maria đón nhận tất cả, dẫu không phải mọi sự đều sáng tỏ. Tin Mừng hôm nay cho thấy điều đó trong biến cố lạc mất con – một khoảnh khắc vừa hốt hoảng vừa mở ra chiều sâu của mầu nhiệm: con ngồi giữa các thầy dạy. Mẹ ở lại với biến cố, lặng lẽ ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng. Chính thái độ ấy cho thấy một lối sống đức tin: không nắm bắt mầu nhiệm; nhưng kiên trì bước theo ánh sáng mình đang có. “Đức tin không nắm bắt; nhưng để mình được nắm lấy!” – Hans Urs von Balthasar.

Tin Mừng không nói Mẹ hiểu, nhưng nói Mẹ “ghi nhớ trong lòng” – symballein, nghĩa là đặt cạnh nhau, nối kết các biến cố và đọc lại chúng trong một ánh sáng chưa hoàn tất. Theo cách đó, những gì rời rạc không bị loại bỏ, nhưng được cất giữ để dần dần thành nghĩa; không phải bằng suy luận, nhưng bằng một tiến trình nội tâm, nơi mầu nhiệm được tiếp nhận trước khi được hiểu. Mẹ như đất đai “đâm chồi nảy lộc”, như “hoa công chính” nở ra trước mặt muôn dân – bài đọc một; và cũng chính Mẹ đã hát lên: “Tâm hồn con hỷ hoan vì Chúa, là Đấng cứu độ con!” – Thánh Vịnh đáp ca. Mầu nhiệm chưa được hiểu hết, nhưng đã được đón nhận bằng một niềm vui tín thác.

Điều đã diễn ra nơi Maria cũng là điều mỗi người chúng ta phải học để sống. Cuộc đời chúng ta không thiếu những biến cố khó hiểu; có những điều xảy ra mà không thể nối kết, không thể giải thích, thậm chí không thể chấp nhận. Và phản ứng tự nhiên thường là chúng ta loại bỏ, hoặc vội gán cho chúng một ý nghĩa dễ dãi. Vậy mà đức tin luôn mời gọi giữ lại, ở lại; và để những gì chưa hiểu được dần sáng lên từ bên trong. Khi ấy, thay vì khép kín trước mầu nhiệm, con người học cách bước vào đó với lòng tín thác.

Anh Chị em,

Chúa Kitô không đến để xoá bỏ mầu nhiệm, nhưng để đi vào trong mầu nhiệm của Chúa Cha, từng bước trong vâng phục. Suốt cuộc đời, Ngài không chọn con đường dễ hiểu, nhưng là con đường của Cha – dù dẫn tới thập giá; nơi mọi ý nghĩa dường như bị che khuất và mọi lời giải thích trở nên bất lực. Ở đó, không còn là “ghi nhớ trong lòng”, nhưng là hiến trao trọn lòng; không còn là lần dò trong đức tin, nhưng là đi đến tận cùng của tín thác. Và chính ở đó, điều từng được giữ lại và suy ngẫm nay được tỏ lộ: mầu nhiệm không bị giải thích, nhưng được hoàn tất trong tình yêu. “Thập giá là mầu nhiệm tình yêu của Thiên Chúa!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con ghi nhớ những gì chưa hiểu; ở lại với những gì còn dở dang; và tín thác rằng mọi sự rồi sẽ ổn trong tình yêu Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế