Thứ Bảy Tuần 3 Phục Sinh – Thánh sử Maccô: Vắng mặt, không vắng hoạt động

25/04/2026

Bài kết thúc Phúc Âm theo Thánh Marcô 16, 15-20.

Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và phán: “Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin mừng cho mọi tạo vật. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không tin, sẽ bị luận phạt. Và đây là những phép lạ đi theo những người đã tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc, thì cũng không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh”.

Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên trời, và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và củng cố lời giảng dạy bằng những phép lạ kèm theo.

“Các tông đồ đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông”.

“Đứng trên đỉnh đồi, tôi nhìn thung lũng này đến thung lũng khác; từ ánh nắng đến sương mù, từ bóng tối của đêm. Bước theo Ngài trên đường đời quanh co, bằng niềm tin nhiều hơn bằng thị giác… Tôi an lòng về một sự hiện diện liên lỉ!” – William Cowper.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy: trên đường đời quanh co của các môn đệ, Đức Kitô không còn hiện diện như trước; nhưng trong đó, một cách hiện diện khác được tỏ lộ – âm thầm, nhưng sâu xa hơn: Ngài ‘vắng mặt, không vắng hoạt động’.

Các môn đệ được sai đi trong một hoàn cảnh chưa từng có: không còn Thầy trước mắt, không còn dấu chỉ hữu hình, chỉ còn một lệnh truyền. Thế nhưng, họ vẫn ra đi. Không phải như thể Ngài đang ở đó, nhưng vì Ngài đang hiện diện theo một cách khác. Điều làm nên khác biệt không nằm ở họ, nhưng ở nơi Đấng tuy không còn thấy, nhưng vẫn hành động. Chính trong kinh nghiệm ấy, họ nhận ra: sự vắng mặt không phải là mất đi, nhưng là một cách hiện diện. “Thiên Chúa hiện diện trong mọi sự bằng chính quyền năng và hoạt động của Ngài!” – Tôma Aquinô. Vì thế, sự hiện diện của Ngài không bị giới hạn trong hình thức hữu hình, nhưng lan toả trong hoạt động. Khi các môn đệ lên đường, chính Ngài đang lên đường với họ.

Lệnh truyền của Marcô không chỉ vượt quá sức người, nhưng mở ra một thực tại mới: “Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ mà loan báo Tin Mừng!”. Như Michael Pakaluk nhận định: họ được mời gọi chỉnh đốn những gì hỏng hóc, tái thiết những gì bị đánh mất, và đưa thế giới trở về trật tự của Thiên Chúa; nhưng chính Ngài mới là Đấng làm điều đó trong họ. Người môn đệ không được sai đi vì đủ khả năng, nhưng vì được ở trong một tương quan, nơi Đấng đang hoạt động tiếp tục công trình của Ngài. Đây không còn là một parousia hữu hình, nhưng là một sự hiện diện được nhận ra trong hành động.

Trong thư của mình, Phêrô nhắc rằng giữa thử thách, Thiên Chúa vẫn đồng hành. Có những lúc không còn thấy Ngài theo cách cũ, nhưng chính khi đó, Ngài lại ở gần hơn. “Chính Thiên Chúa sẽ cho anh em được nên hoàn thiện, vững vàng, mạnh mẽ và kiên cường” – bài đọc một. Không phải họ tự đứng vững, nhưng được nâng đỡ từ bên trong; bởi thế, họ sống trong tâm tình tạ ơn: “Lạy Chúa, tình thương Chúa, đời đời con ca tụng!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Đức Kitô không đi vào một nơi chốn, nhưng đi vào trong Cha. Từ tương quan ấy, Ngài không ngừng hoạt động. Vì thế, nếu các môn đệ thấy Ngài vẫn hành động, thì không phải vì Ngài trở lại, nhưng vì Ngài không bao giờ rời khỏi tương quan ấy. Chính ở đó, điều tưởng như vắng mặt lại trở thành một hiện diện sâu xa. Điều này cũng đúng với chúng ta. Ngài không luôn ở trước mắt, nhưng không bao giờ vắng mặt. Chúng ta được mời gọi nhận ra Ngài không trong điều dễ thấy, nhưng trong chính những gì đang diễn ra. “Tìm gặp Thiên Chúa trong mọi sự!” – Ignatiô Loyola.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giữa những quanh co của đời con, khi không còn thấy rõ, xin cho con vẫn bước theo Ngài bằng đức tin; và an lòng vì Ngài không bao giờ vắng mặt!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế