Thứ Hai Tuần 10 Thường Niên – Năm A: Những người đang ở giữa

08/06/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 5, 1-12.

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ đông đảo, Người đi lên núi, và lúc Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần Người. Bấy giờ Người mở miệng dạy họ rằng: “Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. – Phúc cho những ai hiền lành, vì họ sẽ được Ðất Nước làm cơ nghiệp. – Phúc cho những ai đau buồn, vì họ sẽ được ủi an. – Phúc cho những ai đói khát điều công chính, vì họ sẽ được no thoả. – Phúc cho những ai hay thương xót người, vì họ sẽ được xót thương. – Phúc cho những ai có lòng trong sạch, vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa. – Phúc cho những ai ăn ở thuận hoà, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. – Phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì Nước Trời là của họ”.

“Phúc cho các con khi người ta ghen ghét, bách hại các con, và bởi ghét Thầy, họ vu khống cho các con mọi điều gian ác. Các con hãy vui mừng hân hoan, vì phần thưởng của các con sẽ trọng đại ở trên trời. Người ta cũng đã từng bắt bớ các tiên tri trước các con như vậy”.

 “Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an!”.

Không ai đánh giá một bộ phim khi mới xem một nửa. Vậy mà chúng ta thường đánh giá cuộc đời mình như thế: giữa nước mắt, giữa thất bại, giữa những điều chưa hoàn tất.

Kính thưa Anh Chị em,

Nhưng Thiên Chúa nhìn thấy khúc phim cuối, điều mà chúng ta chưa thấy. Lời Chúa hôm nay là lời chúc phúc dành cho những ai chưa xem trọn bộ phim – ‘những người đang ở giữa’.

Khi gọi họ là những người có phúc, Thiên Chúa không chỉ nhìn họ từ hiện tại, nhưng từ tương lai Ngài dành cho họ. Người đời thấy nước mắt, Thiên Chúa thấy niềm an ủi; người đời thấy cơn đói, Thiên Chúa thấy bàn tiệc; người đời thấy thập giá, Thiên Chúa thấy Phục Sinh. Vì thế, Chúa Giêsu gọi những người khốn khó đó là makarioi – những người có phúc. Trong nguyên ngữ Hy Lạp, makarioi không trước hết là cảm giác hạnh phúc, nhưng là lời xác nhận một người đang ở đúng nơi Thiên Chúa muốn họ ở. Họ chưa đến đích, nhưng đã thuộc về Nước Trời. Đó chính là nơi người môn đệ được mời gọi sống: ở giữa lời hứa và sự hoàn tất.

Người đời thường chúc mừng khi cuộc chiến đã thắng, khi vết thương đã lành, khi câu chuyện đã có hậu. Chúa Giêsu thì khác; Ngài chúc phúc ngay giữa cuộc chiến, giữa những vết thương, giữa những điều chưa hoàn tất. Thiên Chúa không đợi đến lúc công trình hoàn thành mới yêu; Ngài yêu ngay từ khi nó còn ngổn ngang. Đó là lý do các Mối Phúc trở thành lời chúc phúc dành cho ‘những người đang ở giữa’. “Thiên Chúa yêu bạn như chính con người bạn hôm nay!” – Brennan Manning.

Êlia đã trải nghiệm điều này. Ông chưa thấy cơn mưa Thiên Chúa hứa, nhưng cũng không bị bỏ rơi giữa cơn hạn hán – bài đọc một. Bên khe Cơrít, Thiên Chúa không giải quyết mọi sự ngay lập tức; Ngài chỉ ban đủ cho từng ngày. “Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa, là Đấng dựng nên cả đất trời!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Câu chuyện của Êlia cũng là câu chuyện của phần lớn chúng ta. Không ai trong chúng ta đã ở cuối hành trình; hầu hết vẫn đang ở giữa: giữa một lời cầu nguyện chưa được đáp lời, một rạn nứt gia đình chưa lành, một mối bất hoà chưa được hàn gắn. Và đó cũng là nơi Thiên Chúa đang gặp chúng ta hôm nay.

Anh Chị em,

Đức Kitô đã đi vào tận cùng cơn đói của con người, tận cùng nước mắt của nhân loại và tận cùng bóng tối của thập giá. Nhưng Chúa Cha đã không để Ngài ở lại đó. Phục Sinh là khúc phim cuối mà Chúa Cha đã thấy ngay từ đầu. Vì thế, những ai bước theo Chúa Kitô có thể sống giữa những điều chưa hoàn tất mà không tuyệt vọng; bởi họ biết mình đang đi về đâu, khúc phim cuối của họ là gì, và ai đang đợi họ ở đó. Tin là phó mình cho Đấng đang viết phần còn lại của câu chuyện. Sa mạc chỉ là phân cảnh tạm thời; hồi kết luôn là khải hoàn. “Người có hy vọng sống khác; người có hy vọng đã được ban cho một đời sống mới!” – Bênêđictô XVI.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con đang ở giữa những ngổn ngang, xin cho con đừng tuyệt vọng. Ngài đã thấy khúc phim cuối; và con biết rằng, ở đó, Ngài đang đợi con!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế